Danh Mục
Loading...
Loading...

danh mục

Loading...

Huế - Chuyện xưa mà không xưa

11/04/2025

Nước, tựa như ký ức, luôn chảy về những nơi nó thuộc về. Trong từng dòng sông, mỗi nhánh nước của Huế, Phi Tân nhìn thấy cả một đời người – lặng lẽ, âm thầm nhưng không ngừng chuyển động. Huế – Chuyện Xưa, Thành Cũmở ra một dòng chảy miên man, nơi mỗi trang sách là một lớp sóng gợn đưa ta ngược dòng thời gian, trở về với những con sông đã dưỡng nuôi cả vùng đất cố đô. Nước không chỉ là khởi nguồn của sự sống, mà còn là nơi lưu giữ, bồi đắp tâm hồn, chở che những giá trị mãi trường tồn.

Ngay từ chương đầu tiên, Phi Tân đã dành trọn tâm tình để nói về “Sông, phá, biển”. Phi Tân đã khéo léo đưa người đọc về với những dòng sông của Huế, nơi mà ký ức của mỗi con người gắn liền với những thước nước mênh mông. Chắc hẳn, không ai có thể quên được dòng sông Hương – con sông mang trong mình vẻ đẹp lộng lẫy, kiêu sa mà cũng thật dịu dàng, hiền hòa. Phi Tân không chỉ nhìn sông Hương bằng đôi mắt của một người con yêu mến quê hương, mà còn bằng con mắt của một thi nhân, một người yêu cái đẹp đến tận cùng. Ông gọi sông Hương là “một cô gái thị thành” mà ông “chỉ biết lặng ngắm trong niềm ngưỡng mộ." Đó một so sánh tinh tế đầy thơ mộng, hiển hiện như một lòng ngưỡng mộ, một sự trân trọng đối với vẻ đẹp vượt thời gian của dòng sông huyền thoại này.

Nhưng không chỉ có sông Hương, Phi Tân còn đưa người đọc đi qua những con sông khác, những dòng nước đã gắn bó với cuộc đời ông, từ sông Ô Lâu, sông Bồ, sông An Cựu, cho đến những làng chài ven biển và phá Tam Giang. Mỗi con sông ấy, theo tác giả, đều có một linh hồn riêng, một câu chuyện riêng, và chính những con sông ấy đã in đậm dấu ấn trong tâm hồn của người dân Huế, khiến họ không thể nào quên. Qua những dòng sông, Phi Tân như muốn nói rằng, nước chính là bản thể của Huế, là chất liệu kết nối quá khứ và hiện tại, là nơi lưu giữ những ký ức không thể phai nhòa. Mỗi con sông như một mạch sống, nối liền quá khứ và hiện tại, để từ đó những ký ức đẹp đẽ về Huế, những góc phố, những cơn mưa, những chiều tà… sống dậy trong tâm trí người đọc. Tình yêu mà tác giả dành cho quê hương không phải là một tình yêu ồn ào, phô trương, mà là một tình yêu âm thầm, kiên cường, như chính những con sông vẫn lặng lẽ chảy qua thành phố, dù năm tháng có trôi đi.

Viết về Huế, Phi Tân không chỉ kể lại những câu chuyện xưa, những ký ức một thời đã qua, mà còn khắc họa một tình yêu thiêng liêng dành cho nơi chốn này. Sự gắn bó giữa ông và mảnh đất này không chỉ là tình yêu với cảnh sắc, mà còn là tình yêu với con người, với những giá trị văn hóa sâu sắc đã được lưu truyền qua nhiều thế hệ. Mỗi con sông, mỗi góc phố của Huế đều trở thành những biểu tượng sống động của một thời kỳ vàng son, và khi người đọc quay lại với những ký ức ấy, sẽ cảm nhận được sự hiện hữu của Huế trong từng hơi thở, từng cử động của thời gian.

Huế – Chuyện Xưa, Thành Cũlà một cuốn sách đẹp, không chỉ bởi cách tác giả sử dụng ngôn từ mà còn bởi tình yêu sâu sắcPhi Tân dành cho mảnh đất cố đô. Đọc tác phẩm, người ta dễ dàng cảm nhận được vẻ đẹp của Huế qua từng dòng sông, từng gợn nước và thấy rõ tình cảm mến thương cho mảnh đất qua từng nhịp thở, từng bước chân.

Đó là một tình cảm mà dù có đi qua bao nhiêu năm tháng, bao nhiêu đổi thay, vẫn luôn mãi vẹn nguyên, như dòng sông Hương êm đềm lẳng lặng giữa lòng thành phố. Mỗi trang sách là một lời nhắc nhở, một lời gửi gắm đầy ân tình về một miền thương nhớ, nơi mà nước và tình yêu hòa làm một, nuôi dưỡng và gìn giữ những kỷ niệm quý giá của đời người.

 

Trích dẫn:

  • Trong trái tim mỗi người Việt Nam, tiếng biển từ mấy ngàn năm luôn vọng về như một câu hát của nhạc sĩ Phạm Duy: “Tôi yêu đất nước tôi nằm phơi phới bên bờ biển xanh..."
  • "Bây chừ, mỗi lần ngang qua đường Kim Long. tôi vẫn dò tìm dấu tích bến đò xưa và nhận ra rằng Huế đó, một thành phố nhỏ và hiền như những bến đò bên dòng Hương Giang, nhưng để đi hết chiều sâu của Huế thì... thăm thẳm như lòng sông Hương, không biết đi mãi đến bao giờ!”
  • “Và rồi chúng tôi cũng đã khôn lớn qua từng cơn lụt bão hằng năm. Bây chừ, ở xa quê, mỗi lần nghe lụt tràn vô làng là lòng lại se thắt. Con nước màu nâu, mùi lúa ướt, những vệt bùn non, tiếng gà eo ót… năm nào lại hiện về như vọng từ trong máu thịt…”

TAGS:

 
  • Chia sẻ qua viber bài: Huế - Chuyện xưa mà không xưa
  • Chia sẻ qua reddit bài:Huế - Chuyện xưa mà không xưa

tin tức liên quan

Không có thông tin cho loại dữ liệu này

Big 

Sale

Shop now

-50% 
OFF